Tự thấy đủ và hướng ra
Is 55,6-9; Pl 1,20c - 24.27a; Mt 20,1-16a
Chúa Nhật Tuần XXV Mùa Thường Niên A
20/09/2026
Bài Ðọc I: Is 55, 6-9
“Tư tưởng Ta không phải là tư tưởng các ngươi”.
Trích sách Tiên tri Isaia.
Hãy tìm Chúa khi còn tìm được, hãy kêu cầu Người khi Người còn ở gần. Kẻ gian ác, hãy bỏ đường lối mình, và kẻ bất lương, hãy bỏ những tư tưởng mình, hãy trở về với Chúa, thì Người sẽ thương xót; hãy trở về với Thiên Chúa chúng ta, vì Chúa rộng lòng tha thứ.
Vì tư tưởng Ta không phải là tư tưởng các ngươi, và đường lối các ngươi không phải là đường lối của Ta, Chúa phán như vậy. Như trời cao hơn đất thế nào, thì đường lối Ta vượt trên đường lối các ngươi, và tư tưởng Ta cũng vượt trên tư tưởng các ngươi thế ấy.
Ðáp Ca: Tv 144, 2-3. 8-9. 17-18
Ðáp: Chúa ở gần mọi kẻ kêu cầu Người
Xướng: Hằng ngày tôi sẽ chúc tụng Chúa, và tôi sẽ khen ngợi danh Chúa tới muôn đời. Chúa vĩ đại và rất đáng ngợi khen, sự vĩ đại của Chúa không thể đo lường được.
Xướng: Chúa nhân ái và từ bi, chậm bất bình và giàu ân sủng. Chúa hảo tâm với hết mọi người, và từ bi với mọi công cuộc của Chúa.
Xướng: Chúa công minh trong mọi đường lối, và thánh thiện trong việc Chúa làm. Chúa gần gũi mọi kẻ kêu cầu Người, mọi kẻ kêu cầu Người cách thành tâm.
Bài Ðọc II: Pl 1, 20c-24. 27a
“Ðối với tôi, sống là Ðức Kitô”
Trích thư Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Philipphê.
Anh em thân mến, dù tôi sống hay tôi chết, Ðức Kitô sẽ được vẻ vang trong thân xác tôi. Vì đối với tôi, sống là Ðức Kitô, còn chết là một mối lợi. Nhưng nếu sống trong xác thịt này đem lại cho tôi kết quả trong việc làm, thì tôi không biết phải chọn đàng nào. Tôi đang lúng túng trong hai điều này: là ước ao chết để được ở với Ðức Kitô thì tốt hơn bội phần, nhưng cứ ở lại trong xác thịt thì cần thiết cho anh em. Anh em hãy sống xứng đáng với Tin Mừng của Ðức Kitô.
Alleluia: Lc 19, 38
Alleluia, alleluia! – Chúc tụng Ðức Vua, Ðấng nhân danh Chúa mà đến; bình an trên trời và vinh quang trên các tầng trời. – Alleluia.
Hoặc đọc: Alleluia, alleluia! – Lạy Chúa, xin mở lòng chúng con, để chúng con lắng nghe lời của Con Chúa
Phúc Âm: Mt 20, 1-16a
“Hay mắt bạn ganh tị, vì tôi nhân lành chăng”.
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.
Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ dụ ngôn này rằng: “Nước trời giống như chủ nhà kia sáng sớm ra thuê người làm vườn nho mình. Khi đã thoả thuận với những người làm thuê về tiền công nhật là một đồng, ông sai họ đến vườn của ông. Khoảng giờ thứ ba, ông trở ra, thấy có những người khác đứng không ngoài chợ, ông bảo họ rằng: “Các ngươi cũng hãy đi làm vườn nho ta, ta sẽ trả công cho các ngươi xứng đáng”. Họ liền đi. Khoảng giờ thứ sáu và thứ chín, ông cũng trở ra và làm như vậy.
Ðến khoảng giờ thứ mười một ông lại trở ra, và thấy có kẻ đứng đó, thì bảo họ rằng: “Sao các ngươi đứng nhưng không ở đây suốt ngày như thế?” Họ thưa rằng: “Vì không có ai thuê chúng tôi”. Ông bảo họ rằng: “Các ngươi cũng hãy đi làm vườn nho ta”.
Ðến chiều chủ vườn nho bảo người quản lý rằng: “Hãy gọi những kẻ làm thuê mà trả tiền công cho họ, từ người đến sau hết tới người đến trước hết.” Vậy những người làm từ giờ thứ mười một đến, lãnh mỗi người một đồng.
Tới phiên những người đến làm trước, họ tưởng sẽ lãnh được nhiều hơn, nhưng họ cũng chỉ lãnh mỗi người một đồng. Ðang khi lãnh liền, họ lẩm bẩm trách chủ nhà rằng: “Những người đến sau hết chỉ làm có một giờ, chúng tôi chịu nắng nôi khó nhọc suốt ngày mà ông kể họ bằng chúng tôi sao”? Chủ nhà trả lời với một kẻ trong nhóm họ rằng: “Này bạn, tôi không làm thiệt hại bạn đâu, chớ thì bạn đã không thoả thuận với tôi một đồng sao?” Bạn hãy lấy phần bạn mà đi về, tôi muốn trả cho người đến sau hết bằng bạn, nào tôi chẳng được phép làm như ý tôi muốn sao? Hay mắt bạn ganh tị, vì tôi nhân lành chăng? Như thế, kẻ sau hết sẽ nên trước hết, và kẻ trước hết sẽ nên sau hết”.
Suy niệm
Những người thợ làm vườn nho từ đầu ngày tỏ ra khó chịu khi ông chủ trả lương cho mình bằng với những người thợ làm cuối ngày chỉ có một giờ! Ông chủ trả lời: một đồng là giá hợp lý và đã thoả thuận từ ban đầu, còn chuyện cư xử với những người kia, ông làm sao là quyền của ông. Điều người ta có thể nhìn ra là: những người thợ từ đầu ngày đang vui mừng vì mình có việc làm và được thoả thuận mức lương cân xứng, thì đột nhiên đổi sang tâm trạng khó chịu, bỗng thấy mình bị xử bất công! Tại sao vậy?
Thưa bởi vì người ấy chỉ quay quắt với chính mình, so sánh với người khác và tìm kiếm cho bản thân cách ích kỷ! Ông chủ thì nhìn khác. Ông biết rằng ai cũng cần đồng lương để nuôi sống bản thân và gia đình. Những người đến sau vì họ không được ai thuê mướn (x. Mt 20,7), cuộc sống họ bấp bênh, bị đe doạ, và do đó, ông trả cho mọi người thợ mỗi người một đồng.
Người ta thường nói: lòng tham không đáy. Người ta thường không lấy làm đủ và cứ muốn thêm, muốn thêm mãi. Còn nếu ai tự cho rằng mình đủ rồi, như thế là được rồi, thì họ được giải thoát khỏi chính mình và hướng ra bên ngoài. Họ sẵn sàng hơn với Thiên Chúa và với tha nhân.
Người có tinh thần nghèo khó không phải là người có ít của cải, nhưng là người giản dị, thấy thế là đủ rồi, bằng lòng với những gì mình đang có, và lòng hướng ra bên ngoài mình.
Lòng tham không chỉ dừng lại ở lãnh vực của cải vật chất, nhưng còn bao gồm cả danh tiếng, quyền lực, ý muốn riêng... Không thèm muốn thì không tự khẳng định với điều mình không có. Tự khẳng định theo huớng này có nghĩa là thấy mình thiếu, muốn mình được nhiều hơn, muốn chiếm hữu nhiều hơn, và do đó, người ta đạp đổ người khác, loại trừ người khác và tự tôn mình lên.
Nếu ai được cuốn hút bởi Chúa Kitô thì họ chỉ thấy thiếu một điều là thiếu Chúa Kitô, và do đó, họ mải miết bước theo Ngài và hết lòng phụng sự Ngài. Mối phúc nghèo khó của Tin Mừng trên núi là như vậy đó: chỉ Chúa mới làm cho họ dư đầy.
Lm. Giuse Nguyễn Trọng Sơn