Chúa quy tụ chúng ta - Thứ Năm Tuần XXIV Mùa Thường Niên

Chúa quy tụ chúng ta - Thứ Năm Tuần XXIV Mùa Thường Niên

Chúa quy tụ chúng ta - Thứ Năm Tuần XXIV Mùa Thường Niên

Chúa quy tụ chúng ta

1Cr 15,1-11; Lc 7,36-50

Thứ Năm Tuần XXIV Mùa Thường Niên, 17/09/2026

Bài Ðọc I: (Năm II) 1 Cr 15, 1-11

“Chúa hiện ra với Giacôbê, rồi với tất cả các Tông đồ”.

Trích thư thứ nhất của Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Côrintô.

Anh em thân mến, tôi xin nhắc lại cho anh em Tin Mừng mà tôi đã rao giảng cho anh em, và anh em đã lãnh nhận và đang tin theo, nhờ đó anh em được cứu độ, nếu anh em tuân giữ lời lẽ tôi đã rao giảng cho anh em, bằng không, anh em đã tin cách vô ích. Tôi đã rao truyền cho anh em trước tiên điều mà chính tôi đã nhận lãnh: đó là Ðức Kitô đã chết vì tội lỗi chúng ta, đúng theo như lời Thánh Kinh. Người được mai táng và ngày thứ ba Người đã sống lại đúng theo như lời Thánh Kinh. Người đã hiện ra với ông Kêpha, rồi với mười một vị. Sau đó, Người đã hiện ra với hơn năm trăm anh em trong một lúc; nhiều người trong số anh em đó hãy còn sống tới nay, nhưng có vài người đã chết. Thế rồi Người hiện ra với Giacôbê, rồi với tất cả các Tông đồ. Sau cùng, Người cũng hiện ra với chính tôi như đứa con sinh non.

Tôi vốn là kẻ hèn mọn nhất trong các tông đồ, và không xứng đáng được gọi là tông đồ, vì tôi đã bắt bớ Hội thánh của Thiên Chúa. Nhưng nay tôi là người thế nào là nhờ ơn Thiên Chúa, và ơn của Người không vô ích nơi tôi, nhưng tôi đã chịu khó nhọc nhiều hơn tất cả các đấng: song không phải tôi, mà là ơn của Thiên Chúa ở với tôi. Dù tôi, dù là các đấng, chúng tôi đều rao giảng như thế cả, và anh em cũng đã tin như vậy.

Ðáp Ca: Tv 117, 1-2. 16ab-17. 28

Ðáp: Hãy cảm tạ Chúa, vì Chúa hảo tâm (c. 1a).

Xướng: Hãy cảm tạ Chúa, vì Chúa hảo tâm, vì đức từ bi của Người muôn thuở. Hỡi nhà Israel, hãy xướng lên: “Ðức từ bi của Người muôn thuở”.

Xướng: Tay hữu Chúa đã hành động mãnh liệt, tay hữu Chúa đã cất nhắc tôi lên. Tôi không chết, nhưng tôi sẽ sống và tôi sẽ loan truyền công cuộc của Chúa.

Xướng: Chúa là Thiên Chúa của con và con cảm tạ Chúa, lạy Chúa con, con hoan hô chúc tụng Ngài.

Alleluia: Tv 118, 135

Alleluia, alleluia! – Xin tỏ cho tôi tớ Chúa thấy long nhan hiền hậu, và dạy bảo con những thánh chỉ của Chúa. – Alleluia.

Phúc Âm: Lc 7, 36-50

“Tội bà rất nhiều mà đã được tha rồi, vì bà đã yêu mến nhiều”.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.

Khi ấy, có một người biệt phái kia mời Chúa Giêsu đến dùng bữa với mình; Người vào nhà người biệt phái và vào bàn ăn. Chợt có một người đàn bà tội lỗi trong thành, nghe biết Người đang dùng bữa trong nhà người biệt phái, liền mang đến một bình bạch ngọc đựng thuốc thơm. Bấy giờ bà đứng phía chân Người, khóc nức nở, nước mắt ướt đẫm chân Người, bà lấy tóc lau, rồi hôn chân và xức thuốc thơm. Thấy thế, người biệt phái đã mời Người, tự nghĩ rằng: “Nếu ông này là tiên tri thì phải biết người đàn bà đang động đến mình là ai, và thuộc hạng người nào chứ: là một đứa tội lỗi (mà)!” Nhưng Chúa Giêsu lên tiếng bảo ông rằng: “Hỡi Simon, Tôi có điều muốn nói với ông”. Simon thưa: “Xin Thầy cứ nói”.

“Một người chủ nợ có hai con nợ, một người nợ năm trăm đồng, người kia nợ năm mươi. Vì cả hai không có gì trả, nên chủ nợ tha cho cả hai. Vậy trong hai người đó, người nào sẽ yêu chủ nợ nhiều hơn?” Simon đáp: “Tôi nghĩ là kẻ đã được tha nhiều hơn”. Chúa Giêsu bảo ông: “Ông đã xét đoán đúng”.

Và quay lại phía người đàn bà, Người bảo Simon: “Ông thấy người đàn bà này chứ? Tôi đã vào nhà ông, ông đã không đổ nước rửa chân Tôi, còn bà này đã lấy nước mắt rửa chân Tôi, rồi lấy tóc mình mà lau. Ông đã không hôn chào Tôi, còn bà này từ lúc vào không ngớt hôn chân Tôi. Ông đã không xức dầu trên đầu Tôi, còn bà này đã lấy thuốc thơm xức chân Tôi. Vì vậy, Tôi bảo ông, tội bà rất nhiều mà đã được tha rồi, vì bà đã yêu mến nhiều. Kẻ được tha ít, thì yêu mến ít”.

Rồi Người bảo người đàn bà: “Tội con đã được tha rồi”. Những người đồng bàn liền nghĩ trong lòng rằng: “Ông này là ai mà lại tha tội được?” Và Người nói với người đàn bà: “Ðức tin con đã cứu con, con hãy về bình an”.

Suy niệm

Các phe nhóm tại cộng đoàn Côrintô đều mạo danh các tông đồ. Nhóm nhân danh Kêpha, nhóm thì Phaolô, nhóm thì Apôlô. Trong bối cảnh ấy, ông Phaolô nói rằng các tông đồ đều rao giảng cùng một giáo lý như nhau, đó là sự phục sinh của Chúa Kitô từ cõi chết. Như vậy, không có lý do gì lại có thể nhân danh các tông đồ mà chia phe nhóm và chống báng nhau được! Cùng một niềm tin vào Chúa Kitô thì mọi người được quy tụ nên một. Chính Chúa Kitô quy tụ các tín hữu.

Như thế thì điều gì gây ra chia rẽ? – Thưa, đó là khi người ta không thực sự hướng về Chúa Kitô mà chỉ hướng về bản thân mình, nhưng lại lấy danh Chúa để biện hộ cho mình. Các phe nhóm ở Côrintô là do lòng ngạo mạn cá nhân, phe nhóm của con người, rồi nhân danh các tông đồ nhằm bảo vệ cho phe nhóm của mình.

Câu chuyện Tin Mừng hôm nay làm rõ hơn về điều ấy. Người ta đàm tiếu Đức Giêsu vì Ngài để cho người phụ nữ xức dầu chân Ngài, trong khi cô ấy là người tội lỗi công khai. Những người Pharisêô tự hào mình là người công chính, và do đó, họ lên án và loại trừ những người mà họ coi là tội lỗi. Sự loại trừ nhau đến từ lòng tự phụ của con người. Trong khi Đức Giêsu Kitô là Thiên Chúa, nhưng Ngài không loại trừ con người tội lỗi, nhưng đến gần và đón nhận họ. Thiên Chúa không loại trừ con người, chỉ có con người loại trừ nhau nhưng lại nhân danh Thiên Chúa!

Đức Phanxicô nhiều lần được đặt câu hỏi về thái độ đối với những người đang bị xã hội lên án, ngài luôn trả lời: tôi là ai mà dám kết án tha nhân?! Con đường Giáo Hội hôm nay chọn lựa là: không bỏ lại một ai, nhưng chờ đợi và kiên nhẫn cùng đi với nhau.

Lm. Giuse Nguyễn Trọng Sơn