Niềm vui thuở ban đầu đâu rồi ?!
2Cr 9,6-10; Ga 12,24-26
Thứ Hai Tuần XIX - Mùa Thường Niên
10/08/2026, thánh Lôrenxô phó tế tử đạo
Bài Ðọc I: 2 Cr 9, 6-10
“Thiên Chúa yêu thương kẻ cho cách vui lòng”.
Trích thư thứ hai của Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Côrintô.
Anh em thân mến, ai gieo ít thì gặt ít; ai gieo nhiều thì gặt nhiều. Mỗi người hãy cho theo như lòng đã định, không phải cách buồn rầu, hoặc vì miễn cưỡng: Thiên Chúa yêu thương kẻ cho cách vui lòng. Thiên Chúa có quyền cho anh em được dư tràn mọi ân phúc: để anh em vừa luôn luôn sung túc mọi mặt, vừa còn được dư dật để làm các thứ việc phúc đức, như đã chép rằng: “Người đã rộng tay bố thí cho kẻ nghèo khó, đức công chính của Người sẽ tồn tại muôn đời”. Ðấng đã cung cấp hạt giống cho kẻ gieo và bánh để nuôi mình, thì cũng sẽ cung cấp cho anh em hạt giống dư đầy, và sẽ làm phát triển hoa quả sự công chính của anh em.
Ðáp Ca: Tv 111, 1-2. 5-6. 7-8. 9
Ðáp: Phúc đức cho người biết xót thương và cho vay
Xướng: Phúc đức thay người tôn sợ Chúa, người hết lòng hâm mộ luật pháp của Ngài. Con cháu người sẽ hùng cường trong đất nước: thiên hạ sẽ chúc phúc cho dòng dõi hiền nhân.
Xướng: Phúc đức cho người biết xót thương và cho vay, biết quản lý tài sản mình theo đức công bình. Cho tới đời đời người sẽ không nao núng: người hiền đức sẽ được ghi nhớ muôn đời.
Xướng: Người không kinh hãi vì nghe tin buồn thảm, lòng người vững vàng cậy trông vào Chúa. Lòng người kiên nghị, người không kinh hãi, cho tới khi nhìn thấy kẻ thù phải hổ ngươi.
Xướng: Người ban phát và bố thí cho những kẻ nghèo, lòng quảng đại của người muôn đời còn mãi; sừng người được ngẩng lên trong vinh quang.
Alleluia: Ga 8, 12
Alleluia, alleluia! – Chúa phán: “Ai theo Ta sẽ không đi trong tối tăm, nhưng sẽ có ánh sáng ban sự sống”. – Alleluia.
Phúc Âm: Ga 12, 24-26
“Ai phụng sự Ta thì Cha Ta sẽ tôn vinh nó”.
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan.
Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: “Thật, Ta nói thật với các con: Nếu hạt lúa mì rơi xuống đất mà không thối đi, thì nó chỉ trơ trọi một mình, nhưng nếu nó thối đi, thì nó sinh nhiều bông hạt. Ai yêu sự sống mình thì sẽ mất, và ai ghét sự sống mình ở đời này, thì sẽ giữ được nó cho sự sống đời đời. Ai phụng sự Ta, hãy theo Ta, và Ta ở đâu, thì kẻ phụng sự Ta cũng sẽ ở đó. Ai phụng sự Ta, Cha Ta sẽ tôn vinh nó”.
Suy niệm
“Thưa anh em, tôi xin nói điều này: ‘Gieo ít thì gặt ít; gieo nhiều thì gặt nhiều.” Mỗi người hãy cho tuỳ theo quyết định của lòng mình, không buồn phiền, cũng không miễn cưỡng, vì ai vui vẻ dâng hiến, thì được Thiên Chúa yêu thương.” (2Cr 9,6-7).
Lời mời gọi dâng hiến cách vui vẻ của thánh Phaolô làm tôi nghĩ đến niềm vui dâng hiến thuở ban đầu trong đời sống gia đình, đời sống thánh hiến và trong tất cả những lãnh vực khác. Thường thì thời ban đầu, người ta vui tươi, nhiệt tình, hết mình..., nhưng rồi tình yêu ấy, niềm vui ấy giảm dần với thời gian. Vì thế mà Thiên Chúa qua tiên tri Hôsê thường nói đến tình yêu thuở ban đầu. Thiên Chúa cũng hay trách dân chúng quên đi sự nồng cháy thuở ban đầu! Khi mời gọi giáo dân ở Côrintô lạc quyên giúp các tín hữu Giêrusalem đang gặp đói kém, thánh Phaolô khuyên họ hãy nhiệt tình lên, vì xem ra họ kéo dài mãi mà không hoàn thành được việc lạc quyên này, và ngài khuyên dân chúng hãy cho cách vui lòng.
Phó tế Lêrenxô lo việc quản lý tài sản cho Đức Giáo Hoàng. Tiếp xúc với tiền của thường xuyên, nhưng ngài luôn thanh thoát và đầy lòng thương mến dân nghèo để chia sẻ cho họ. Vì thế, khi quân của vua Roma bắt bớ và đòi ngài giao nộp tài sản, ngài chỉ những người nghèo và nói: đây là tài sản của Giáo Hội.
Có thể nói rằng sự tàn lụi của lòng yêu mến, của sự nhiệt thành do người ta ngày càng tập chú vào mình, tìm kiếm chính mình, tìm lợi lộc, thoải mái cho mình. Ngược lại, nếu biết cho đi, biết đi ra, biết hàng ngày sống cho Thiên Chúa, cho Giáo Hội và cho tha nhân, thì lòng nhiệt thành và lòng yêu mến sẽ gia tăng từng ngày.
Thái độ vui tươi khi dấn thân, khi phục vụ thuở ban đầu sẽ được duy trì khi người ta biết nghĩ đến người khác, đến niềm vui của người đón nhận. Lúc ấy, người ta sẽ sẵn sàng phục vụ và cảm nếm được niềm vui khi trao ban, khi hiến dâng. Hạt lúa mục nát đi để sinh ra nhiều bông hạt, người mẹ chịu đau đớn để sinh ra đứa con, Đức Giêsu Kitô sẵn sàng trở nên nghèo để làm cho con người trở nên giàu có. Đau đớn, hy sinh đấy, nhưng có niềm vui.
Lm. Giuse Nguyễn Trọng Sơn