Khôn ngoan hay điên rồ !
1Cr 3,18-23; Lc 5,1-11
Thứ Năm Tuần XXII Mùa Thường Niên
03/09/2026, thánh Grêgôriô Cả
Bài Ðọc I: (Năm II) 1 Cr 3, 18-23
“Tất cả là của anh em, nhưng anh em thuộc về Ðức Kitô, và Ðức Kitô thuộc về Thiên Chúa”.
Trích thư thứ nhất của Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Côrintô.
Anh em thân mến, đừng có ai lừa dối mình. Nếu có ai trong anh em cho mình là người khôn ngoan ở đời này, thì kẻ ấy hãy nên điên dại để được khôn ngoan: vì sự khôn ngoan của thế gian này là sự điên dại đối với Thiên Chúa, vì có lời chép rằng: “Chính Người bắt chợt những người khôn ngoan ngay trong xảo kế của họ”. Lại có lời khác rằng: “Chúa biết tư tưởng của những người khôn ngoan là hão huyền”. Vậy đừng có ai còn tự phô trương nơi loài người. Vì tất cả là của anh em, dù là Phaolô hay Apollô, hoặc Kêpha, hoặc thế gian, sự sống hay sự chết, hoặc hiện tại hay tương lai. Tất cả là của anh em; nhưng anh em thuộc về Ðức Kitô, và Ðức Kitô thuộc về Thiên Chúa.
Ðáp Ca: Tv 23, 1-2. 3-4ab. 5-6
Ðáp: Chúa là chủ trái đất và mọi vật làm sung mãn nó (c. 1a).
Xướng: Chúa là chủ trái đất và mọi vật làm sung mãn nó, chủ địa cầu và muôn loài cư trú ở trong. Vì chính Ngài xây dựng nó trên biển cả, và Ngài giữ vững nó trên chỗ nước nguồn.
Xướng: Ai khá trèo lên cao sơn của Chúa, ai được đứng trong nơi thánh của Ngài? Người tay vô tội và lòng thanh khiết, người không để lòng xu hướng bả phù hoa.
Xướng: Người đó sẽ được Chúa chúc phúc cho, và được Thiên chúa là Ðấng cứu độ ban ân thưởng. Ðó là dòng dõi người tìm kiếm Chúa, người tìm long nhan Thiên Chúa nhà Giacob.
Alleluia: 2 Tx 2, 14
Alleluia, alleluia! – Thiên Chúa đã dùng Tin Mừng mà kêu gọi chúng ta, để chúng ta được chiếm lấy vinh quang của Ðức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta. – Alleluia.
Phúc Âm: Lc 5, 1-11
“Các ông đã từ bỏ mọi sự mà đi theo Người”.
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.
Khi ấy, dân chúng chen nhau lại gần Chúa Giêsu để nghe lời Thiên Chúa, lúc đó Người đứng ở bờ hồ Ghênêsarét. Người trông thấy hai chiếc thuyền đậu gần bờ; những người đánh cá đã ra khỏi thuyền và họ đang giặt lưới. Người xuống một chiếc thuyền, thuyền đó của ông Simon, và Người xin ông đưa ra khỏi bờ một chút. Rồi Người ngồi trên thuyền, giảng dạy dân chúng.
Vừa giảng xong, Người bảo ông Simon rằng: “Hãy đẩy thuyền ra chỗ nước sâu và thả lưới bắt cá”. Ông Simon thưa Người rằng: “Thưa Thầy, chúng con đã cực nhọc suốt đêm mà không được gì hết; nhưng vì lời Thầy, con sẽ thả lưới”. Các ông đã thả lưới và bắt được rất nhiều cá; lưới các ông hầu như bị rách. Bấy giờ các ông làm hiệu cho các bạn đồng nghiệp ở thuyền bên cạnh đến giúp đỡ các ông. Những người này tới, họ đổ cá đầy hai chiếc thuyền, đến nỗi những thuyền chở nặng gần chìm.
Thấy thế, ông Simon sụp lạy dưới chân Chúa Giêsu và thưa Người rằng: “Lạy Chúa, xin Chúa hãy tránh xa con, vì con là người tội lỗi”. Ông kinh ngạc và tất cả mọi người ở đó với ông cũng kinh ngạc trước mẻ cá mà các ông vừa mới bắt được; cả ông Giacôbê và Gioan, con ông Giêbêđê, bạn đồng nghiệp với ông Simon cũng thế. Nhưng Chúa Giêsu phán bảo ông Simon rằng: “Ðừng sợ hãi: từ đây con sẽ là kẻ chinh phục người ta”. Bấy giờ các ông đưa thuyền vào bờ, và đã từ bỏ mọi sự mà đi theo Người.
Suy niệm
Khi dựa vào những vị có thế giá trong Giáo Hội là Phaolô, Phêrô (Kêpha) hay Apôlô, những người Côrintô tự cho mình là khôn ngoan. Phe nào cũng cho là mình khôn hơn phe kia. Nhưng thánh Phaolô nói: Thiên Chúa biết hết những cách suy nghĩ của họ, và điều họ tự hào là khôn ngoan ấy thì Chúa coi chỉ là gió thoảng, chẳng có gì đáng để tự hào cả! Thánh nhân nói: đừng dựa vào người đời mà tự phụ, bởi vì dù cho là ai thì cũng chẳng đáng gì, vì cuối cùng chỉ có Thiên Chúa mới là cùng đích của tất cả (1Cr 3,21-23).
Thánh Phaolô nói lòng tự phụ dựa vào người được coi là thế giá thì thực ra không phải là khôn ngoan, nhưng là tự lừa dối chính mình (x. 1Cr 3,18). Điều này có thể được chứng nghiệm trong đời sống xã hội cũng như Giáo Hội. Hôm nay ông này bà nọ đầy quyền lực, ngày mai đã bị tố cáo và bị cầm tù! Hôm nay họ có chức quyền, ít năm sau họ lại qua đi, và như thế, người ta cứ phải cúi lưng, qụy lụy, lệ thuộc, lo lắng trước người này rồi lại người kia! Mất phẩm giá! Thánh Phaolô nói: chỉ nên tin tưởng vào Thiên Chúa và vào lời của Ngài. Đấy mới là sự khôn ngoan đích thực.
Ông Phêrô và các đồng nghiệp ngư phủ đều có chuyên môn, có kinh nghiệm, thế mà vất vả cả đêm họ cũng không thu hoạch được gì cả! Vậy mà bây giờ ông thợ mộc Giêsu lại bảo họ thả lưới vào thời điểm khó mà có cá. Thế nhưng họ đã tin tưởng và làm theo, và họ đã vô cùng ngạc nhiên vì mẻ cá rất lớn!
Khi nghe lời Chúa Giêsu ra chỗ nước sâu, người ta mới có kinh nghiệm về độ đáng tin tưởng của lời Chúa. Niềm tin vào Thiên Chúa không dừng lại ở bài vở hay những lời nói mang tính giáo điều, nhưng cần trở thành một trải nghiệm từ đời thật. Nếu dám liều, người ta mới có kinh nghiệm về Thiên Chúa, về sự khôn ngoan đích thực từ Thiên Chúa và từ lời của Ngài. Còn nếu nhút nhát, không dám liều để bước theo Ngài, thì niềm tin tưởng chỉ dừng lại ở lý thuyết, và do đó, đức tin là ảo tưởng. Khi không dám bước theo lời mời gọi dấn bước của Chúa Kitô, có khi người ta vẫn coi những gì Ngài dạy là điên rồ. Chỉ khi dám bước theo, người ta mới xác tín đấy đích thực là sự khôn ngoan.
Thánh Grêgôriô luôn trở về với Lời Chúa để phân định về hoàn cảnh và con người. Ngài không làm theo ý mình, nhưng luôn tìm kiếm và thực hành ý Chúa.
Lm. Giuse Nguyễn Trọng Sơn