Người đạo cũ và người đạo mới - Thứ Bảy Tuần XXIII - Mùa Thường Niên

Người đạo cũ và người đạo mới - Thứ Bảy Tuần XXIII - Mùa Thường Niên

Người đạo cũ và người đạo mới - Thứ Bảy Tuần XXIII - Mùa Thường Niên

Người đạo cũ và người đạo mới

1Cr 10,14-22; Lc 6,43-49

Thứ Bảy Tuần XXIII - Mùa Thường Niên, 12/09/2026

Bài Ðọc I: (Năm II) 1 Cr 10, 14-22a

“Chỉ có một bánh, nên chúng ta tuy nhiều, cũng chỉ làm thành một thân xác”.

Trích thư thứ nhất của Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Côrintô.

Anh em thân mến, anh em hãy xa lánh sự thờ lạy các ngẫu tượng. Tôi muốn nói với những người biết điều! Ðiều tôi tuyên bố, anh em hãy xét thử! Chén chúc tụng mà chúng ta cầm lên chúc tụng Chúa, chẳng phải là thông hiệp với Máu Chúa Kitô sao? Tấm bánh mà chúng ta bẻ ra, chẳng phải là thông phần vào Mình Chúa đó sao? Bởi vì chỉ có một bánh, mà tất cả chúng ta đều thông phần vào một bánh đó, nên chúng ta tuy nhiều, cũng chỉ làm thành một thân xác. Anh em hãy xem Israel về phần xác: Nào những kẻ ăn của tế lễ, chẳng phải là thông phần vào bàn thờ sao?

Vậy nói thế nghĩa là gì? Tôi nói, của lễ dâng lên ngẫu tượng có là cái gì đâu? Hay ngẫu tượng có là cái gì đâu? Nhưng các dân ngoại tế lễ, là tế lễ cho ma quỷ, chứ không phải cho Thiên Chúa. Nhưng tôi không muốn anh em giao kết với ma quỷ. Anh em không thể uống cả chén của Chúa, cả chén của ma quỷ được. Anh em không thể thông phần vừa vào bàn tiệc Chúa, vừa vào bàn tiệc ma quỷ được. Hay là chúng ta muốn chọc tức Chúa?

Ðáp Ca: Tv 115, 12-13. 17-18

Ðáp: Lạy Chúa, con sẽ hiến dâng Chúa lời ca ngợi làm sinh lễ (c. 17a).

Xướng: Tôi lấy gì dâng lại cho Chúa, để đền đáp những điều Ngài ban tặng cho tôi? Tôi sẽ lãnh chén cứu độ, và tôi sẽ kêu cầu danh Chúa.

Xướng: (Lạy Chúa,) con sẽ hiến dâng Chúa lời ca ngợi làm sinh lễ, và con sẽ kêu cầu danh Chúa. Con sẽ giữ trọn lời khấn xin cùng Chúa, trước mặt toàn thể dân Ngài.

Alleluia: x. Cv 16, 14b

Alleluia, alleluia! – Lạy Chúa, xin hãy mở lòng chúng con, để chúng con nghe lời của Con Chúa. – Alleluia.

Phúc Âm: Lc 6, 43-49

“Tại sao các con gọi Thầy “Lạy Chúa, lạy Chúa”, mà không thi hành điều Thầy dạy bảo?”

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: “Không có cây nào tốt mà sinh trái xấu, và cũng không có cây nào xấu mà sinh trái tốt. Thật vậy, cứ xem trái thì biết cây. Người ta không hái trái vả nơi bụi gai, và người ta cũng không hái trái nho nơi cây dâu đất. Người tốt phát ra điều tốt từ kho tàng tốt của lòng mình, và kẻ xấu phát ra điều xấu từ kho tàng xấu của nó, vì lòng đầy thì miệng mới nói ra. Tại sao các con gọi Thầy: “Lạy Chúa, lạy Chúa”, mà các con không thi hành điều Thầy dạy bảo? Ai đến cùng Thầy, thì nghe lời Thầy và đem ra thực hành. Thầy sẽ chỉ cho các con biết người ấy giống ai. Người ấy giống như người xây nhà: ông ta đào sâu và đặt nền móng trên đá. Khi có trận lụt, dù nước ùa vào nhà, cũng không làm cho nó lay chuyển, vì nhà đó được đặt nền trên đá. Trái lại, kẻ nghe mà không đem ra thực hành, thì giống như người xây nhà ngay trên mặt đất mà không có nền móng. Khi sóng nước ùa vào nhà, nó liền sụp đổ, và nhà đó bị hư hại nặng nề”.

Suy niệm

Thánh Phaolô viết cho tín hữu Côrintô là “những người đạo mới”, bởi vì bao nhiêu năm trong cuộc đời, họ theo các thần linh của dân tộc họ. Bây giờ, khi nghe biết và tin theo Chúa Giêsu, họ trở thành “người đạo mới”. Vì thế, những thói quen thờ tự trong đạo cũ vẫn đi theo họ. Có trường hợp, lúc thì cử hành Thánh Thể, lúc khác họ lại dâng lễ kính các thần linh. Làm vậy cho “ăn chắc”, bên nào cũng có thần linh phù hộ.

Rồi lại bàn đến “người đạo cũ”. Những kitô hữu rửa tội từ bé thì được gọi là “người đạo cũ/ đạo gốc”. Tuy nhiên, không có gốc nào sâu hơn và xa hơn là gốc con người. Thói của con người là chọn điều nào có lợi cho bản thân. Vì thế mà sinh ra tình trạng miệng thì nói “Lạy Chúa, lạy Chúa” nhưng lòng nghĩ khác, lối sống hàng ngày thì khác.

Như vậy, cần đến một cái gốc sâu và xa hơn nữa, đó là con người được dựng nên từ Thiên Chúa. Con người có gốc thần linh và vì thế mà có điều tốt lành nơi mình, như người ta thường nói: nhân chi sơ tính bản thiện. Như vậy, cần xác tín nguồn gốc sâu nhất của mình là từ Thiên Chúa, để cảm nhận rằng khi mình sống theo thói đời, mình cảm thấy không yên; còn ngược lại, khi sống theo điều thiện, theo thúc đẩy của lương tâm, của tiếng nói của Thánh Thần, thì người ta cảm thấy vui và bình an. Đó là điều mà người sĩ quan Inhaxiô Loyola đã kể lại: khi đọc các cuốn truyện đời, kể những chuyện về đời sống con người thì thấy vui, nhưng chóng qua; còn khi đọc cuộc đời Chúa Giêsu, đọc hạnh các thánh, thì niềm vui ấy ở lại lâu dài trong ngày sống.

Cây nào sinh trái ấy. Nếu nhận biết mình xuất phát từ Thiên Chúa, biết hiệp thông với Chúa Giêsu Kitô, biết đón nhận những ân sủng, sự sống từ thân nho là Chúa Kitô, thì “nhựa sống” ấy sẽ lan tràn trong cuộc sống và sinh ra hoa thơm trái ngọt. Nếu biết sống theo Tin Mừng thì cuộc sống sẽ vui và mang lại niềm vui cho mọi người.

Lm. Giuse Nguyễn Trọng Sơn